MỘT MÌNH

Ừ một mình thì có làm sao nhỉ ?
Vẫn yêu đời và thi vị đấy thôi
Một chút buồn giữa lặng lẽ đơn côi
Lại ngỡ hồn được trôi vào vô thức.

Một mình thôi có gì phải ấm ức
Kệ người ta đâu bức bối làm chi
Chẳng yêu ai và cũng chẳng nghĩ gì
Thì làm sao trên mi vương lệ ướt.

Được một mình gối đầu lên cỏ mướt
Giữa đêm thanh lả lướt ánh trăng ngà
Nghe thì thầm tiếng gió hát ngân nga
Ôi tuyệt diệu như hoà vào tiên giới.

Cứ một mình không bận tâm cũ mới
Chẳng bồn chồn ngóng đợi những phù hoa
Tâm an nhiên giữa trần thế ta bà
Là hạnh phúc đâu xa tầm tay với.

Và một mình bao niềm vui sẽ tới
Bình minh về nắng mới sẽ lung linh
Chim véo von tấu nhạc khúc thanh bình
Rộn bước chân đăng trình thêm náo nức.

Có một mình… đời vẫn vui rạo rực

– Nguyễn Hưng –
HN, 12/06/2017

2 Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *